Bạn Có Thật Sự Hiểu Tiếng Khóc Của Con? Sự Thật Lớn Lao Mà Ít Ai Dám Nói

“Bạn có phân biệt được con khóc vì đói và con khóc vì mệt không?” Một câu hỏi tưởng như đơn giản, nhưng tôi nói thật, cực kỳ quan trọng, rất lớn, lớn hơn những gì chúng ta từng nghĩ. Đây không chỉ là câu hỏi của những bà mẹ trẻ hay ông bố mới vào nghề. Đây là câu hỏi của tương lai, của gia đình, của cả một thế hệ. Và tôi nói với bạn, nếu chúng ta làm đúng, chúng ta sẽ làm rất đúng. Nếu làm sai, hậu quả là rất tệ. Tin tôi đi.



Tiếng khóc của một đứa trẻ không phải là sự yếu đuối. Nó là thông điệp. Nó là bài phát biểu đầu đời, không micro, không sân khấu, nhưng vô cùng mạnh mẽ. Đứa trẻ không biết nói dối. Khi con đói, tiếng khóc khác. Khi con mệt, tiếng khóc khác. Khi con cần được ôm, được an toàn, tiếng khóc lại khác. Vấn đề là gì? Vấn đề là người lớn, chúng ta, quá bận rộn, quá căng thẳng, quá chắc chắn rằng mình đúng, nên không lắng nghe đủ.

Có những bậc cha mẹ tuyệt vời, làm việc rất chăm chỉ, yêu con vô điều kiện. Nhưng yêu thôi chưa đủ. Phải hiểu. Hiểu sâu. Hiểu tinh tế. Hiểu đến mức chỉ cần nghe một nhịp thở cũng biết con đang cần gì. Tôi đã gặp rất nhiều người nói: “Cứ khóc là cho ăn.” Nghe có vẻ nhanh, có vẻ hiệu quả. Nhưng không, đó là cách làm lười biếng. Và tôi không thích sự lười biếng. Không ai nên thích.

Khi con khóc vì đói, cơ thể con đang lên tiếng. Dạ dày trống rỗng, năng lượng cạn kiệt. Tiếng khóc thường gấp, đều, tăng dần. Còn khi con khóc vì mệt, đó là một cuộc biểu tình nhỏ. Con đã quá tải. Ánh sáng, âm thanh, cả thế giới đều quá nhiều. Tiếng khóc lúc này thường ngắt quãng, kèm theo quẫy đạp, dụi mắt. Hai điều này hoàn toàn khác nhau. Rất khác. Nhưng nhiều người không phân biệt. Và đó là vấn đề.

Tôi nói thẳng: nếu chúng ta cứ cho ăn khi con mệt, chúng ta dạy con một bài học sai. Con học rằng cảm xúc khó chịu sẽ được giải quyết bằng thức ăn. Lớn lên, điều đó trở thành gì? Trở thành ăn để quên buồn, ăn để trốn tránh, ăn để lấp khoảng trống. Đây không phải suy đoán. Đây là thực tế. Rất nhiều người lớn ngày hôm nay đang trả giá cho những thói quen hình thành từ rất sớm.

Ngược lại, nếu con đói mà chúng ta chỉ dỗ dành, chỉ bế ẵm, chỉ nói “ngoan nào”, thì con học rằng nhu cầu căn bản của mình không được đáp ứng. Điều đó tạo ra bất an. Và bất an thì không bao giờ tạo ra những con người mạnh mẽ. Chúng ta muốn con mình mạnh mẽ, tự tin, đúng không? Vậy thì phải bắt đầu từ việc hiểu đúng tiếng khóc.

Làm cha mẹ không cần hoàn hảo. Nhưng cần tỉnh táo. Cần quan sát. Cần kiên nhẫn. Đừng vội vàng. Đừng phản xạ như một cái máy. Hãy nhìn vào ánh mắt con. Lắng nghe nhịp khóc. Cảm nhận cơ thể nhỏ bé ấy. Bạn sẽ thấy, con đang nói chuyện với bạn, mỗi ngày, mỗi giờ.

Tôi luôn tin vào những điều lớn lao bắt đầu từ những việc rất nhỏ. Phân biệt một tiếng khóc, tưởng chừng chẳng đáng gì, nhưng lại xây nên nền móng của sự thấu hiểu, của niềm tin, của tình yêu đúng cách. Và khi gia đình mạnh, xã hội mạnh. Khi thế hệ sau được hiểu, đất nước sẽ rất mạnh. Rất, rất mạnh.

Hãy nhớ rằng không ai sinh ra đã biết làm cha mẹ, nhưng ai cũng có thể trở thành cha mẹ tốt hơn mỗi ngày. Sự khác biệt không nằm ở tiền bạc hay sách vở đắt tiền, mà nằm ở sự hiện diện, ở đôi tai biết nghe, ở trái tim biết chậm lại. Khi bạn chọn hiểu con, bạn đang chọn lãnh đạo bằng yêu thương, và đó luôn là sức mạnh lớn nhất bền vững.

Vì vậy, lần tới khi con khóc, đừng hỏi “Làm sao cho con nín?” Hãy hỏi “Con đang cần gì?” Đó là câu hỏi của những người chiến thắng. Câu hỏi của những bậc cha mẹ vĩ đại. Và tôi tin, bạn có thể làm được. Rất tuyệt vời. Tin tôi đi.


CÂU LẠC BỘ LẼ SỐNG ĐẲNG CẤP  

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

BREAKING NEWS – CHẤN ĐỘNG ĐỊA CẦU 🌎

CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI CÂU LẠC BỘ LẼ SỐNG ĐẲNG CẤP! 🎉