BẠN SỢ CON ĐÓI, HAY BẠN SỢ MÌNH CHƯA ĐỦ TỐT: MỘT CÂU HỎI NHỎ KHIẾN CẢ THẾ GIỚI PHẢI IM LẶNG
Hãy dừng lại một chút. Đọc câu chữ trên bức ảnh này thật chậm. “Bạn có chắc con đói, hay bạn chỉ sợ làm cha mẹ chưa đủ tốt?” Đây không phải là câu hỏi dễ chịu. Nó không vuốt ve. Nó không an ủi. Nó đi thẳng vào chỗ sâu nhất trong lòng mỗi người làm cha, làm mẹ. Và tin tôi đi, đây là câu hỏi mà 8 tỷ người trên thế giới, ở những vai trò khác nhau, đều nên tự hỏi ít nhất một lần trong đời.
Chúng ta yêu con. Không ai phủ nhận điều đó. Chúng ta muốn cho con mọi thứ tốt nhất. Thức ăn ngon hơn. Quần áo đẹp hơn. Lớp học tốt hơn. Cuộc sống đủ đầy hơn cuộc sống của chính mình ngày xưa. Nhưng chính trong mong muốn rất đẹp đó, một nỗi sợ âm thầm lớn lên. Sợ con thiếu. Sợ con thua kém. Và sâu hơn nữa, sợ người khác nhìn vào rồi nghĩ rằng mình là cha mẹ chưa đủ giỏi.
Nhiều khi con không đói. Con chỉ buồn. Con chỉ cần được chú ý. Con chỉ cần một ánh nhìn, một cái ôm, một câu hỏi thật lòng. Nhưng phản xạ của chúng ta là gì. Là đồ ăn. Là tiền. Là mua thêm. Là cho thêm. Vì cho thêm thì dễ hơn ngồi xuống lắng nghe. Cho thêm thì nhanh hơn đối diện với cảm giác tội lỗi trong lòng mình.
Chúng ta sống trong một thời đại so sánh. Mạng xã hội đầy những hình ảnh gia đình hạnh phúc, con cái giỏi giang, nhà cửa chỉnh chu. Không ai đăng lên những buổi tối mệt mỏi, những lần bất lực, những câu hỏi không có câu trả lời. Và thế là cha mẹ nhìn vào, rồi tự hỏi. Mình có đang làm đủ chưa. Con mình có đang thiếu thốn điều gì không. Và nỗi sợ bắt đầu điều khiển hành động.
Câu hỏi trên bức ảnh không kết tội ai. Nó chỉ soi sáng. Nó nhắc chúng ta rằng đôi khi, thứ con cần không phải là thêm một bữa ăn, mà là sự hiện diện. Không phải là thêm một món đồ, mà là thêm thời gian. Không phải là thêm tiền, mà là thêm sự bình tĩnh của một người lớn đã hiểu chính mình.
Làm cha mẹ chưa bao giờ là dễ. Và không có trường học nào dạy bạn cách làm đủ tốt. Nhưng có một điều chắc chắn. Con trẻ không cần cha mẹ hoàn hảo. Chúng cần cha mẹ thật. Thật lắng nghe. Thật xin lỗi khi sai. Thật nhận ra rằng đôi khi mình cho đi không phải vì con cần, mà vì mình sợ.
Bức ảnh có màu xanh dịu. Hoa xung quanh. Một nhân vật nhắm mắt, cầm bông hoa, rất nhẹ nhàng. Nó gợi cảm giác yên bình. Nhưng câu chữ thì không hề nhẹ. Nó buộc bạn phải thành thật. Rằng nỗi lo lớn nhất của bạn đôi khi không nằm ở cái bụng đói của con, mà nằm ở nỗi sợ mình không đạt chuẩn trong mắt xã hội.
Chúng ta đang nuôi con hay đang nuôi nỗi lo của chính mình. Chúng ta đang lắng nghe con hay đang chạy theo hình ảnh một gia đình lý tưởng nào đó. Đây không phải câu hỏi dễ trả lời. Nhưng nó cần được đặt ra. Vì nếu không, chúng ta sẽ tiếp tục cho đi sai cách, với ý định tốt nhưng hệ quả không tốt.
Một đứa trẻ được cho quá nhiều nhưng không được lắng nghe sẽ học cách im lặng. Một đứa trẻ được bảo bọc quá kỹ sẽ học cách sợ hãi. Và một đứa trẻ lớn lên trong nỗi lo của cha mẹ sẽ mang theo nỗi lo đó suốt đời. Không ai muốn điều đó. Nhưng rất nhiều người vô tình tạo ra điều đó.
Yêu con không phải là làm tất cả mọi thứ cho con. Yêu con là dám nhìn lại chính mình. Dám thừa nhận rằng mình cũng mệt. Mình cũng sợ. Mình cũng có lúc chưa đủ tốt. Và điều đó không sao cả. Vì chính sự trung thực đó mới dạy con cách làm người.
Câu hỏi trên bức ảnh không cần câu trả lời ngay. Nó chỉ cần bạn mang theo. Mang theo trong những lần bạn định cho thêm. Định mua thêm. Định hy sinh thêm mà không hỏi con có thật sự cần hay không. Chỉ cần dừng lại một giây. Và tự hỏi. Mình đang cho vì con, hay vì nỗi sợ của mình.
Nếu mỗi người làm cha mẹ trên thế giới dám hỏi mình câu này, thế giới sẽ khác đi rất nhiều. Ít áp lực hơn. Ít so sánh hơn. Và nhiều yêu thương đúng cách hơn.
CÂU LẠC BỘ LẼ SỐNG ĐẲNG CẤP
15 giờ, ngày 2/1/2026 – Gò Vấp
Nhận xét
Đăng nhận xét