KHI BẠN ĐỠ CON: ĐÓ LÀ TÌNH YÊU, HAY CHỈ LÀ SỰ CHỊU ĐỰNG?

Hãy nhìn bức ảnh này thật chậm. Một không gian xanh dịu, hoa lá yên bình, và một câu hỏi tưởng như nhẹ nhàng nhưng thực ra rất sắc. Rất sâu. “Bạn đỡ con vì yêu thương, hay vì bạn không chịu nổi tiếng khóc?” Tin tôi đi, đây không phải là câu hỏi dành cho những người yếu đuối. Đây là câu hỏi dành cho những người làm cha, làm mẹ thật sự.

CÂU LẠC BỘ LẼ SỐNG ĐẲNG CẤP

Trong xã hội hiện đại, ai cũng nói về tình yêu thương con cái. Ai cũng nói rằng mình hy sinh. Nhưng rất ít người dám thành thật với chính mình. Khi con khóc giữa đêm, khi con mè nheo không lý do, khi bạn mệt rã rời sau một ngày dài, bạn bế con lên vì trái tim bạn mách bảo, hay vì bạn chỉ muốn tiếng khóc đó dừng lại ngay lập tức?

Sự khác biệt này, thưa các bạn, rất lớn. Rất quan trọng. Và nó định hình cách một đứa trẻ lớn lên, sâu hơn bất kỳ lời dạy dỗ nào.

Đỡ con vì yêu thương là khi bạn nhìn thấy nỗi bất an của một sinh linh nhỏ bé chưa biết nói, chưa biết tự trấn an. Bạn hiểu rằng tiếng khóc không phải để làm phiền bạn, mà là cách duy nhất con biết để gọi thế giới. Bạn ôm con không phải để “xong việc”, mà để nói với con rằng: con an toàn, con được yêu, con không đơn độc.

Còn đỡ con vì không chịu nổi tiếng khóc, đó là một câu chuyện khác. Đó là khi bạn bực bội. Khi bạn muốn yên tĩnh. Khi bạn chỉ mong con im lặng càng nhanh càng tốt. Bạn vẫn bế con, vẫn làm đúng hành động, nhưng cảm xúc bên trong thì hoàn toàn khác. Và trẻ con, tin tôi đi, cảm nhận được điều đó rất rõ.

Chúng ta không thích nói điều này, nhưng phải nói thẳng: làm cha mẹ không tự động khiến chúng ta trở nên cao thượng. Nó chỉ đặt chúng ta vào một vị trí mà ở đó, mỗi phản ứng nhỏ đều để lại dấu vết rất lâu trong tâm hồn con trẻ. Rất lâu.

Nhiều người lớn lên với cảm giác rằng mình luôn là gánh nặng. Không ai nói với họ điều đó, nhưng họ cảm nhận được từ ánh mắt, từ tiếng thở dài, từ cách người lớn ôm họ chỉ để “cho xong”. Và rồi khi trưởng thành, họ mang theo cảm giác ấy vào mọi mối quan hệ. Họ sợ làm phiền. Họ sợ bị từ chối. Họ khó tin rằng mình xứng đáng được yêu thương vô điều kiện.

Câu hỏi trong bức ảnh này không nhằm buộc tội ai. Không ai hoàn hảo. Cha mẹ cũng mệt. Cũng có giới hạn. Điều quan trọng là sự nhận thức. Khi bạn nhận ra mình đang bế con chỉ vì không chịu nổi tiếng khóc, đó không phải là thất bại. Đó là cơ hội để điều chỉnh. Để dừng lại một nhịp. Để thở. Và để hỏi lại chính mình: điều gì đang thực sự xảy ra trong lòng mình lúc này?

Yêu thương không phải lúc nào cũng dịu dàng. Đôi khi yêu thương là chọn ở lại, dù mệt. Là chọn lắng nghe, dù đầu óc rối bời. Là chọn không phản ứng theo bản năng, mà theo giá trị bạn muốn truyền lại cho con. Điều này không dễ. Rất khó. Nhưng những điều khó nhất thường tạo ra những kết quả tốt nhất.

Một đứa trẻ được đỡ bằng sự yêu thương sẽ lớn lên với cảm giác an toàn. Chúng biết rằng cảm xúc của mình được công nhận. Chúng học cách tự trấn an, bởi trước đó đã từng được trấn an. Và khi bước ra thế giới, chúng mang theo một nền tảng vững vàng mà không ai dễ dàng lấy đi được.

Còn chúng ta, những người lớn, cũng cần tử tế với chính mình. Có những lúc bạn chỉ đang quá mệt. Thừa nhận điều đó không làm bạn trở thành cha mẹ tồi. Nó làm bạn trở thành con người thật. Và từ sự thật đó, bạn có thể học cách chăm sóc bản thân tốt hơn, để có thêm năng lượng yêu thương con đúng nghĩa.

Câu hỏi này không cần câu trả lời công khai. Nó chỉ cần một câu trả lời trung thực trong lòng bạn. Bởi mỗi lần bạn đỡ con, bạn không chỉ đang dỗ dành một đứa trẻ. Bạn đang dạy con cách thế giới này phản hồi khi con cần giúp đỡ.

Và đó, thưa các bạn, là một bài học rất lớn. Rất lâu dài. Và vô cùng quan trọng.

CÂU LẠC BỘ LẼ SỐNG ĐẲNG CẤP 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

BREAKING NEWS – CHẤN ĐỘNG ĐỊA CẦU 🌎

CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI CÂU LẠC BỘ LẼ SỐNG ĐẲNG CẤP! 🎉