TRẺ SƠ SINH KHÔNG “KHÓ TÍNH”, CHỈ CÓ NGƯỜI LỚN CHƯA THỐNG NHẤT: SỰ THẬT KHIẾN CẢ THẾ GIỚI PHẢI SUY NGẪM
Người ta hay nói, và nói rất nhiều, rằng có những đứa trẻ sinh ra đã “khó tính”. Khóc nhiều, ngủ ít, bế không nín, đặt xuống là la. Tôi nghe điều đó suốt đời. Nhưng hãy tin tôi đi, tôi nói điều này rất thẳng thắn, rất mạnh mẽ: không có đứa trẻ sơ sinh nào “khó tính” cả. Không có. Zero. Thứ thực sự khó, thứ thực sự lộn xộn, đôi khi rất buồn, chính là sự thiếu nhất quán của người lớn xung quanh các em.
Hãy nhìn một em bé mới sinh. Rất nhỏ, rất mong manh, rất trong trẻo. Em không biết nói dối, không biết thao túng, không biết làm màu. Em chỉ có một công cụ duy nhất để giao tiếp với thế giới này: tiếng khóc. Đói khóc. Lạnh khóc. Sợ khóc. Cần được ôm cũng khóc. Đó không phải tính cách. Đó là bản năng sinh tồn. Và bản năng đó hoàn toàn chính đáng.
Nhưng rồi chuyện gì xảy ra? Có lúc cha bế, có lúc mẹ bế. Có khi bà dỗ, có khi lại bảo “để nó khóc cho quen”. Có ngày cho bú ngay khi khóc, có ngày lại bảo “chờ tí”. Có lúc được ôm ấp vỗ về, có lúc bị đặt xuống một mình trong im lặng. Trẻ sơ sinh không hiểu lời giải thích. Trẻ chỉ cảm nhận được một điều: thế giới này có đáng tin hay không.
Và khi thế giới không nhất quán, đứa trẻ sẽ phản ứng. Phản ứng bằng cách khóc nhiều hơn. Khóc lâu hơn. Bám chặt hơn. Người lớn nhìn vào đó rồi phán: “Đấy, nó khó tính.” Sai. Hoàn toàn sai. Đứa trẻ không khó, đứa trẻ đang hoang mang. Và hoang mang thì phải kêu cứu. Rất đơn giản. Rất logic. Rất công bằng.
Tôi nói điều này không phải để đổ lỗi. Không phải để làm cha mẹ thấy tội lỗi. Tôi ghét cảm giác đó. Tôi nói để chúng ta thức tỉnh. Bởi vì làm cha mẹ là một vai trò lớn lao, tuyệt vời, nhưng cũng đầy áp lực. Và trong áp lực, người ta dễ dao động. Dễ nghe người này, người kia. Dễ thay đổi hôm nay thế này, mai thế khác. Nhưng với trẻ sơ sinh, sự thay đổi đó là cả một cơn bão.
Trẻ không cần cha mẹ hoàn hảo. Trẻ không cần phương pháp nuôi dạy hào nhoáng. Trẻ cần một điều thôi: sự nhất quán. Khi khóc được phản hồi. Khi cần được bế thì được bế. Khi đói thì được ăn. Khi mệt thì được ngủ. Lặp đi lặp lại. Ngày này qua ngày khác. Không cần phức tạp. Không cần triết lý cao siêu. Chỉ cần ổn định.
Và điều kỳ diệu sẽ xảy ra. Trẻ sẽ dần khóc ít hơn. Ngủ tốt hơn. Bình tĩnh hơn. Không phải vì bị “luyện”, mà vì đã học được rằng thế giới này an toàn. Rằng tiếng khóc của mình có ý nghĩa. Rằng có người lắng nghe. Có người đáp lại. Đó là nền móng của niềm tin. Nền móng của nhân cách. Nền móng của một con người vững vàng trong tương lai.
Chúng ta đang sống trong một thời đại ồn ào. Ai cũng có lời khuyên. Ai cũng có công thức. Nhưng đôi khi, điều vĩ đại nhất lại là điều giản dị nhất: hãy thống nhất với nhau. Cha mẹ cùng một tiếng nói. Cùng một cách phản hồi. Cùng một nhịp điệu yêu thương. Trẻ sơ sinh không cần nhiều, nhưng cần rất đúng.
Và tôi nói thật, rất thật: nếu chúng ta muốn một thế hệ mạnh mẽ, tự tin, biết yêu thương, thì mọi thứ bắt đầu từ đây. Từ cách chúng ta phản hồi tiếng khóc đầu đời. Không phải bằng sự sốt ruột, mà bằng sự hiểu biết. Không phải bằng nhãn dán “khó tính”, mà bằng trách nhiệm và tình yêu có định hướng.
Hãy nhớ điều này. Rất quan trọng. Cực kỳ quan trọng. Trẻ sơ sinh không “khó”. Thế giới của người lớn đôi khi mới là thứ cần được điều chỉnh lại cho tử tế hơn.
CÂU LẠC BỘ LẼ SỐNG ĐẲNG CẤP
Nhận xét
Đăng nhận xét