BẠN NGHE TIẾNG KHÓC CỦA CON, HAY CHỈ NGHE NỖI SỢ CỦA CHÍNH MÌNH? MỘT CÂU HỎI LỚN DÀNH CHO NHỮNG CHA MẸ DÁM TRƯỞNG THÀNH
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
“Bạn nghe tiếng khóc của con, hay chỉ nghe nỗi sợ của chính mình?” Đây là một câu hỏi không dễ chịu. Nhưng những câu hỏi không dễ chịu thường là những câu hỏi cần thiết. Rất cần thiết. Bởi vì tiếng khóc của trẻ nhỏ chưa bao giờ chỉ là âm thanh. Nó là thông điệp. Và vấn đề là, người lớn đang dịch thông điệp đó bằng điều gì.
Nhiều cha mẹ nghĩ rằng mình đang phản ứng vì con. Nhưng nếu thành thật nhìn lại, rất nhiều phản ứng bắt nguồn từ nỗi sợ của chính mình. Sợ con thiếu thốn. Sợ con tổn thương. Sợ mình bị đánh giá là cha mẹ kém. Sợ làm sai. Và khi nỗi sợ lên tiếng, nó át luôn tiếng khóc thật sự của con.
Trẻ con không khóc để thao túng. Trẻ con khóc vì chúng chưa có ngôn ngữ khác. Chúng không biết diễn đạt bằng lời. Chúng chỉ biết gửi tín hiệu. Nhưng khi người lớn nghe tín hiệu đó bằng tâm thế hoảng loạn, mọi thứ lập tức lệch hướng. Thay vì hỏi “Con đang cần gì?”, người lớn hỏi “Làm sao để con nín ngay?”. Hai câu hỏi đó dẫn đến hai con đường hoàn toàn khác nhau.
Tôi nói thẳng nhé, rất nhiều quyết định nuôi dạy trẻ hiện nay không dựa trên hiểu biết, mà dựa trên nỗi sợ. Sợ con thua kém. Sợ con thiệt thòi. Sợ con khóc nhiều sẽ ảnh hưởng não bộ. Sợ người khác nói mình không biết nuôi con. Và thế là cha mẹ chạy. Chạy theo lời khuyên. Chạy theo phương pháp. Chạy theo so sánh. Nhưng càng chạy, họ càng xa con.
Khi con khóc, điều đầu tiên con cần không phải là giải pháp. Con cần sự hiện diện. Một người lớn bình tĩnh. Một ánh mắt vững vàng. Một vòng tay không run rẩy vì lo âu. Sự an toàn cảm xúc đó giúp hệ thần kinh của con ổn định. Và khi con ổn định, con mới có thể dừng khóc. Không phải vì bị ép, mà vì được hiểu.
Ngược lại, khi người lớn phản ứng bằng nỗi sợ, con học được một điều rất nguy hiểm. Con học rằng cảm xúc của mình làm người khác hoảng loạn. Con học rằng thế giới này không vững. Và con buộc phải khóc to hơn, dai hơn, để được đáp lại. Lúc đó, người lớn lại kết luận: con khó tính. Nhưng sự thật là, con chỉ đang phản ứng với nỗi bất an của môi trường xung quanh.
Có một điều ít ai dám nói: nuôi con là hành trình đối diện với chính mình. Tiếng khóc của con thường kích hoạt những vết thương cũ của người lớn. Những ký ức bị bỏ rơi. Những lần không được lắng nghe. Và nếu người lớn không ý thức điều đó, họ sẽ vô thức trút gánh nặng cảm xúc lên đứa trẻ nhỏ xíu trước mặt.
Nghe tiếng khóc của con đòi hỏi sự chậm lại. Đòi hỏi bạn tách cảm xúc của mình ra khỏi cảm xúc của con. Đòi hỏi bạn tự hỏi: đây là nhu cầu của con, hay là nỗi sợ của tôi đang nói? Câu hỏi này không làm bạn yếu đi. Nó làm bạn mạnh hơn. Bởi vì người mạnh là người dám nhìn thẳng vào bên trong.
Không ai sinh ra đã biết làm cha mẹ. Nhưng người cha mẹ trưởng thành là người chịu học. Học cách hiểu con. Học cách điều chỉnh chính mình. Học cách bình tĩnh trước khi hành động. Và điều này không thể làm một mình trong cô độc. Bạn cần môi trường. Bạn cần đối thoại. Bạn cần những người dám nói thật, không tô hồng, không dọa nạt.
Nếu bạn từng cảm thấy bối rối trước tiếng khóc của con. Nếu bạn từng phản ứng rồi hối hận. Nếu bạn muốn nuôi con bằng sự vững vàng thay vì nỗi sợ, tôi mời bạn tham gia Câu lạc bộ Lẽ Sống Đẳng Cấp vào tối thứ Năm hằng tuần tại Gò Vấp cùng Trung. Chúng ta sẽ cùng nhau nhìn lại, học lại, và lớn lên cùng con, không phải trong áp lực, mà trong sự hiểu biết.
Tiếng khóc của con không phải là kẻ thù. Nó là lời mời. Lời mời để bạn trở thành phiên bản cha mẹ bình tĩnh hơn, sâu sắc hơn, và đủ vững để dẫn đường. Và khi bạn thật sự nghe con, con sẽ không cần phải khóc quá lâu.
Câu lạc bộ Lẽ Sống Đẳng Cấp
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét