Có những điều trong cuộc sống khiến người ta phải dừng lại vài giây để suy nghĩ. Và rồi tự hỏi: điều gì mới thực sự đáng quý trong thời đại hôm nay? Tiền bạc? Danh tiếng? Những cuộc đua không hồi kết ngoài kia? Không. Tôi nói thật đấy. Điều quý giá nhất chính là khi con người vẫn còn ngồi lại với nhau để trò chuyện, để học hỏi, để lắng nghe những người có trải nghiệm thật sự trong đời. Và ở Gò Vấp, vào mỗi chiều thứ 5 hàng tuần, đang có một điều tuyệt vời như thế diễn ra.

Thật tuyệt vời. Rất tuyệt vời.
Bạn thử nghĩ mà xem. Giữa một thành phố luôn bận rộn, nơi ai cũng cắm cúi chạy theo công việc, điện thoại, mạng xã hội và hàng tá áp lực mỗi ngày, vẫn có những con người chọn dành thời gian để gặp nhau, để hỏi đáp trực tiếp, để chia sẻ kiến thức như những người bạn thật sự. Không màu mè. Không khoa trương. Không cần sân khấu lớn. Chỉ cần sự chân thành và một người mà nhiều người gọi bằng cái tên rất đặc biệt: “kim từ điển sống” của Gò Vấp.
Nghe thôi đã thấy thú vị rồi, đúng không?
Tôi thích những con người như thế. Những người không cần nói quá nhiều về bản thân nhưng lại khiến người khác phải nể phục bằng hiểu biết của họ. Họ giống như kho tàng tri thức di động. Bạn hỏi về cuộc sống, họ có góc nhìn. Bạn hỏi về sức khỏe, họ có kinh nghiệm. Bạn hỏi về cách đối nhân xử thế, họ kể cho bạn nghe bằng những điều rất đời, rất thật. Và điều đáng nói là, những buổi trò chuyện ấy không tạo cảm giác xa cách. Nó gần gũi như một buổi cà phê chiều, nhưng giá trị nhận lại thì lớn hơn rất nhiều.
Rất nhiều người hiện nay nói rằng xã hội đang thiếu kết nối. Tôi không hoàn toàn đồng ý. Kết nối vẫn còn đó, chỉ là người ta quên cách trò chuyện thật lòng với nhau. Và chính những buổi hỏi đáp chiều thứ 5 ấy đang làm được điều mà không phải nơi nào cũng có thể làm: kéo con người lại gần nhau bằng tri thức và sự tử tế.
Tôi tin rằng, một cộng đồng mạnh không phải là nơi có những tòa nhà cao nhất. Mà là nơi có những con người sẵn sàng chia sẻ điều họ biết để người khác tốt hơn mỗi ngày. Đó mới là sức mạnh thật sự. Và Gò Vấp đang có điều đó. Một nét đẹp rất riêng. Rất đời thường nhưng đầy giá trị.
Có người đi để học thêm một điều mới. Có người đi để tìm động lực. Có người chỉ đơn giản muốn nghe vài câu chuyện để thấy lòng nhẹ hơn sau một tuần dài áp lực. Nhưng rồi cuối cùng, ai cũng mang về một thứ gì đó cho riêng mình. Một góc nhìn mới. Một bài học nhỏ. Một niềm vui giản dị. Đôi khi, hạnh phúc không phải là điều gì quá lớn lao. Hạnh phúc là biết rằng vào chiều thứ 5, vẫn có một nơi để mình ngồi xuống, trò chuyện và cảm thấy bản thân không cô đơn giữa cuộc sống này.
Và tôi phải nói điều này: đó mới là điều tuyệt vời nhất. Không phải những thứ hào nhoáng ngoài kia. Mà là khoảnh khắc con người còn muốn học hỏi lẫn nhau, còn muốn gặp nhau bằng sự chân thành. Một chiều thứ 5 ở Gò Vấp. Một cuộc trò chuyện giản dị. Nhưng giá trị thì rất lớn. Rất lớn.
Câu lạc bộ Lẽ Sống Đẳng Cấp
Nhận xét
Đăng nhận xét